Dấu hiệu tốt: Vì sao khó khăn trong thiền định không phải là thất bại

Dấu hiệu tốt lành

Vì sao khó khăn trong thiền định không phải là thất bại

Bài luận này được trích từ cuộc trò chuyện trong chương trình Dharma Lab với sự tham gia của Mingyur Rinpoche, Tiến sĩ Richard Davidson và Tiến sĩ Cortland Dahl. Bạn có thể xem toàn bộ cuộc trò chuyện tại đây.

Hầu hết những người thử thiền đều bỏ cuộc vì cùng một lý do. Không phải vì họ không có thời gian hay không thể ngồi yên – mà vì họ thử, cảm thấy tồi tệ hơn trước khi bắt đầu, và kết luận rằng họ chắc chắn đang làm sai điều gì đó. Tâm trí quay cuồng. Suy nghĩ chồng chất. Điều lẽ ra phải mang lại sự bình yên dường như lại tạo ra điều ngược lại. Và thế là họ bỏ cuộc, không bao giờ hiểu mình đã bỏ lỡ điều gì.

Điều họ bỏ sót là: cảm thấy tồi tệ hơn thường là dấu hiệu đầu tiên cho thấy mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp.

Bạn đã và đang làm điều đó rồi.

Giọt sương đọng trên cỏ xanh dưới ánh nắng ban mai mùa xuân. Trước buổi thiền thở đầu tiên, Mingyur Rinpoche hỏi các đệ tử một câu hỏi: Các con có đang thở ngay bây giờ không? Tất cả mọi người đều giơ tay lên. “Đúng vậy,” ngài nói với họ. “Đó chính là thiền.” Thiền không phải là một trạng thái đặc biệt mà bạn phải tạo ra – đó là sự nhận thức, và nhận thức vốn dĩ đã là phẩm chất tự nhiên của tâm trí. Bạn đã và đang làm điều đó. Điều duy nhất cần thiết là chú ý.

Điều này trái ngược với quan niệm sai lầm phổ biến nhất: rằng thiền định đòi hỏi bạn phải làm trống rỗng tâm trí, gạt bỏ quá khứ và tương lai, ngồi trong trạng thái tĩnh lặng hoàn toàn không suy nghĩ. Như Rinpoche đã nói: “Thiền định nghĩa là hiện diện trong hiện tại, không quá khứ, không tương lai, không pizza.” Và rồi điều gì xảy ra? Lại có thêm pizza. Việc kìm nén tâm trí chỉ làm cho sự kìm kẹp thêm chặt chẽ. Điều mà thực hành thực sự đòi hỏi là một điều gì đó nhẹ nhàng hơn nhiều: hãy để suy nghĩ đến rồi đi. Miễn là bạn vẫn nhớ được hơi thở, thế là đủ. Đó chính là thiền định.

Thác nước

Người đàn ông đứng trong nước trước một thác nước hùng vĩ, bao quanh là cây xanh tươi tốt. Khi bạn làm theo hướng dẫn đơn giản đó và ngồi xuống luyện tập, điều bất ngờ thường xảy ra. Thay vì sự tĩnh lặng, bạn lại gặp phải một mớ hỗn độn – nhiều suy nghĩ, nhiều cảm xúc, nhiều tiếng ồn hơn bạn từng nhận thấy trước đây. Cảm giác như đang đứng dưới thác nước, mọi thứ ập xuống cùng một lúc. Kết luận tự nhiên: Chắc chắn mình tệ lắm rồi.

Nhưng đây mới là điều thực sự đang xảy ra. Bạn không hề trở nên mất tập trung hơn. Bạn trở nên nhạy bén hơn. Tâm trí bạn vốn dĩ đã luôn xáo trộn; chỉ là bây giờ bạn đang chú ý đến nó mà thôi. Trong tâm lý học Phật giáo, điều này có một tên gọi là trải nghiệm thác nước – và nó đánh dấu bước thực hành chân chính đầu tiên: sự chuyển dịch từ việc chìm đắm trong suy nghĩ mà không hề hay biết, sang việc thực sự nhìn thấy nó. Khoảnh khắc nhận ra điều đó không phải là thất bại. Đó chính là điểm mấu chốt.

Rinpoche giải thích lý do bằng một hình ảnh khó quên. Khi bạn rửa một chiếc cốc bẩn, bạn đổ vào vài giọt nước. Lúc đầu, nó trông bẩn hơn - cặn bẩn xoáy lên, chiếc cốc trông tệ hơn trước khi bạn bắt đầu. Nhưng nó không trở nên bẩn hơn. Bụi bẩn đang nổi lên bề mặt, cuối cùng được nước làm bong ra. Tâm trí cũng hoạt động theo cách tương tự. Sự dâng trào của những suy nghĩ và cảm xúc xuất hiện khi bạn bắt đầu thực hành không phải là những điều mới mẻ - chúng luôn ở đó, cuộn trào bên dưới bề mặt. Điều mới mẻ chính là sự nhận thức, sự sáng suốt nhỏ bé mà thiền định đã mang lại, giờ đây đang soi sáng những gì đã hiện hữu.

Sông gió mùa

Có một hình ảnh thứ hai tiếp cận cùng một sự thật nhưng từ một góc độ khác. Vào mùa mưa, các con sông ở Ấn Độ, Nepal và Tây Tạng chảy xiết và đục ngầu. Bạn có thể nhìn xuống nước và chẳng thấy gì cả — không cá, không sâu, không trong. Rồi vài tháng sau, bạn quay lại con sông đó. Mưa đã tạnh, nước đã lắng xuống, và đột nhiên nó đầy cá. Chúng dường như xuất hiện từ hư không. Nhưng chúng vẫn luôn ở đó. Nước đục ngầu chỉ đơn giản là che giấu chúng mà thôi.

Khi tâm trí dần trở nên thanh tịnh hơn nhờ luyện tập, chúng ta sẽ nhận thấy những điều mình chưa từng để ý trước đây — kết cấu của suy nghĩ, sắc thái tinh tế của cảm xúc, và khối lượng hoạt động tinh thần khổng lồ luôn diễn ra ngầm bên dưới cuộc sống hàng ngày. Cảm giác này có thể giống như sự thụt lùi. Nhưng thực tế, đó lại là dấu hiệu đầu tiên của sự tiến bộ.

Mô hình này xuất hiện chính xác trong các nghiên cứu khoa học. Nhà thần kinh học Richard Davidson đã phát hiện ra rằng sự lo lắng thường tăng lên trong tuần đầu tiên thực hành — đôi khi tăng đáng kể — trước khi giảm dần , với những người tham gia báo cáo mức độ lo lắng thấp hơn đáng kể vào tuần thứ tư. Thậm chí còn đáng chú ý hơn: khi mọi người tự đánh giá mức độ tập trung của mình trước và sau một tuần thiền định, điểm số thường giảm xuống. Điểm 4 trên 7 trở thành 2 hoặc 3. Có vẻ như họ đã trở nên tệ hơn. Nhưng thực tế là họ đang trở thành những người quan sát tâm trí của chính mình chính xác hơn. Các nhà khoa học gọi đây là sự chính xác nội quan. Bạn không trở nên tệ hơn. Bạn đã trở nên trung thực hơn — và sự trung thực đó chính xác là điều mà việc thực hành đang cố gắng vun đắp.

Không còn trở ngại nào nữa

Hiểu được tất cả những điều này về mặt lý trí cũng không làm cho mọi chuyện dễ chịu hơn trong lúc đó. Khi sự bồn chồn, sự uể oải hay tâm trí rối bời ập đến, nó vẫn được coi là thất bại. Sự thay đổi sâu sắc nhất mà thiền định đòi hỏi là ở cách bạn đối diện với chính khó khăn.

Lời dạy thay đổi mọi thứ: hãy sử dụng bất cứ điều gì xuất hiện như là sự hỗ trợ cho nhận thức. Đừng chống lại trải nghiệm. Hãy hướng về nó. Nếu vấn đề là buồn ngủ, hãy thiền định về cơn buồn ngủ — bạn thực sự cảm thấy nó ở đâu trong cơ thể? Nếu vấn đề là một suy nghĩ miên man, hãy biến suy nghĩ đó thành đối tượng của nhận thức chứ không phải là trở ngại. Khi sự thay đổi này xảy ra, đột nhiên không còn trở ngại nào nữa. Mọi thứ trở nên dễ giải quyết.

Và có một điều gì đó sâu sắc hơn nữa hiện hữu trong những khoảnh khắc khó khăn đó. Rinpoche mô tả nó như bầu trời và mây. Trải nghiệm — suy nghĩ, cảm xúc, sự uể oải, sự xáo trộn — giống như những đám mây trôi qua. Nhận thức bên dưới tất cả giống như bầu trời. Nó không thay đổi. Khi bạn trải qua những giai đoạn khó khăn, bạn không chỉ chịu đựng chúng — bạn đang được trao một cơ hội hiếm hoi để kết nối với chính bầu trời, nền tảng của tâm trí luôn ổn định bên dưới mọi thứ khác. Càng đi sâu, chúng ta càng trưởng thành hơn.

Hành trình đến Lhasa

Cảnh quan núi non hùng vĩ tuyệt đẹp với những con đường mòn ở dãy Himalaya thuộc Ấn Độ, vùng Ladakh. Rinpoche mô tả hành trình từ Đông Tây Tạng đến Lhasa — băng qua núi non, đèo, thung lũng. Liên tục có những thăng trầm. Những khoảnh khắc “thăng hoa” trong thiền định — những buổi thiền mà tâm trí cảm thấy thanh tịnh, cởi mở, bình yên — giống như việc lên cao: tràn đầy năng lượng, truyền cảm hứng, đáng trân trọng. Nhưng chúng không kéo dài. Trải nghiệm “suy sụp” luôn đến: sự uể oải, cảm giác mờ mịt, không biết mình đang thiền hay đang mơ mộng; hoặc sự bồn chồn, suy nghĩ quá nhiều và những xáo trộn cảm xúc bất ngờ xuất hiện.

Lời dạy ở đây là: cả hai đều đang tiến gần hơn đến Lhasa. Sự đi xuống không phải là đường vòng. Đó là con đường. Và ẩn sâu bên dưới tất cả là một sự khác biệt đáng để ghi nhớ: kinh nghiệm — trạng thái bình an hay bất an, sáng suốt hay mờ mịt — luôn luôn lên xuống, ngay cả đối với những người tu tập cao cấp. Giác ngộ , sự hiểu biết sâu sắc hơn về bản chất của tâm trí, không lên xuống. Một khi đạt được, nó chỉ phát triển. Bạn có thể ngừng đo lường sự tiến bộ của mình bằng chất lượng của bất kỳ buổi tu tập nào. Địa hình sẽ luôn luôn gập ghềnh. Điều quan trọng là hướng đi.

Sức mạnh không cân xứng của những khoảnh khắc khó khăn

Cây non đang mọc trong một khe nứt trên vỉa hè bê tông. Những giai đoạn thực hành khó khăn — thậm chí chỉ vài khoảnh khắc tập trung vào điều gì đó khó khăn — cũng có thể mạnh mẽ như những khoảng thời gian dài ngồi thiền dễ chịu, thoải mái. Cảm giác có thể không như vậy. Nhưng điều đang diễn ra bên dưới bề mặt là bạn đang rèn luyện tâm trí để liên hệ khác đi với chính trải nghiệm của nó: không chỉ là một cảm xúc mạnh mẽ, mà là một cảm xúc mạnh mẽ được giữ trong nhận thức. Không phải là trốn tránh nỗi lo lắng, mà là nhìn nhận nỗi lo lắng một cách rõ ràng chứ không phải chìm đắm vào nó. Bạn đang viết lại mối liên hệ — để chính trải nghiệm khó khăn trở thành một yếu tố kích thích sự hiện diện chứ không phải là yếu tố kích thích phản ứng.

Theo thời gian, đây chính là điều được chuyển hóa từ những bài tập trên đệm vào cuộc sống thực. Khi khó khăn ập đến trong cuộc sống – và chắc chắn sẽ đến – nó không còn đơn thuần cuốn trôi bạn nữa. Nó gặp phải điều gì đó đã được rèn luyện. Những khoảnh khắc khó khăn trong quá trình luyện tập không phải là sự gián đoạn đối với sự phát triển. Đối với nhiều người luyện tập, chúng chính là sự phát triển.

Đây mới chính là điều mà thiền định thực sự mang lại. Không phải là sự trốn chạy. Không phải là một tâm trí trống rỗng không còn suy nghĩ. Không phải là một trạng thái bình an vĩnh viễn. Điều mà thiền định mang lại là một mối quan hệ — thân mật, chân thành và dần dần trở nên từ bi hơn — với chính tâm trí của bạn. Với những suy nghĩ, thói quen, sự bồn chồn, sự uể oải của bạn, tất cả mọi thứ, đúng như bản chất vốn có.

Mối quan hệ đó, đối với hầu hết mọi người, bắt đầu dưới thác nước. Nó bắt đầu bằng khoảnh khắc khiêm nhường, sáng tỏ khi cuối cùng cũng nhìn thấy tâm trí như nó vốn có. Cái nhìn đó mang lại cảm giác như thất bại. Đó chính là cánh cửa.

Dharma Lab · dharmalab.io

Inspired? Share: